Người muốn uống thử, chủ quán lo hóa đơn, và người muốn lấy hàng về bán — ba việc khác hẳn nhau. Bạn ở nhóm nào thì đọc đúng phần đó, khỏi mất thì giờ.
Tôi không thuyết phục ai bằng lời. Rượu ngon hay không thì cái lưỡi của bạn biết, sáng hôm sau cái đầu của bạn biết — chứ không phải quảng cáo biết.
Nên tôi luôn khuyên người mới bắt đầu bằng chai nhỏ. Uống thấy được thì hẵng tính chuyện lấy can, lấy chum. Không ai phải bỏ tiền lớn cho một thứ mình chưa nếm bao giờ.
Gọi hoặc nhắn. Nói bạn đang cần rượu để làm gì — thế là đủ để bắt đầu.
Ba đến năm loại hợp với việc của bạn, kèm lý do vì sao tôi chọn nó chứ không chọn cái khác.
Thấy được thì lần sau lấy nhiều hơn cho rẻ. Thấy không hợp thì nói tôi biết để tôi đổi hướng.
Chuyện này các anh chị làm quán hiểu hơn tôi. Rượu quê không nhãn rẻ hơn thật, nhưng không xuất được hóa đơn — mà giờ quán phải xuất hóa đơn cho khách. Rẻ đến mấy mà không dùng được thì cũng bằng không.
Hàng của tôi có hóa đơn VAT đầy đủ, quy ra chai rõ ràng. Kiểm nghiệm theo lô, mỗi sản phẩm có mã QR tra ngược được về đúng lô đã làm ra nó — quán bị hỏi giấy tờ thì có cái mà đưa.
Sản phẩm thì nhiều nơi làm được, chất lượng không phải chuyện đáng bàn nhất ở đây. Cái đáng bàn là bạn cầm hàng về rồi bán cho ai, bán thế nào, và lời bao nhiêu. Chỗ này tôi nói thẳng chứ không vẽ.
Ai làm với tôi mà không hợp thì tôi nói ngay từ đầu, không để bạn ôm hàng rồi mới biết. Tôi cần người bán được lâu, không cần người lấy một chuyến rồi thôi.
Không phải nơi nào trong ngành cũng cho khách vào xưởng. Chỗ tôi thì vào được — xem nhà men, xem tháp, xem kho chum, xem sổ ghi từng ngày.
Thôn Đô Thượng 6, xã Xuân Vân, tỉnh Tuyên Quang. Cách Hà Nội khoảng 2 tiếng rưỡi chạy xe.
Cuối tuần vẫn lên được, nhưng gọi tôi trước để tôi thu xếp người dẫn đi.
Không tổng đài, không nhân viên trực, không để bạn kể lại câu chuyện của mình ba lần cho ba người.
097 979 7156
Trang này có nội dung về đồ uống có cồn. Theo quy định của pháp luật Việt Nam, chỉ người từ 18 tuổi trở lên mới được xem.